Trong kinh doanh quốc tế, kiểm tra uy tín đối tác không phải là lựa chọn, mà là bắt buộc. Nếu bỏ qua bước này, doanh nghiệp có thể phải trả giá bằng tiền, thời gian và cả uy tín của chính mình.
Thứ nhất, tra cứu thông tin trên Internet.
Doanh nghiệp cần tìm website, kiểm tra Google, LinkedIn, mạng xã hội… để có cái nhìn ban đầu về đối tác. Tuy nhiên, cần lưu ý rằng một website đẹp hay thông tin đầy đủ chưa chắc phản ánh đúng thực tế. Vì vậy, đây chỉ nên là bước sàng lọc ban đầu, không phải cơ sở để ra quyết định.
Thứ hai, thăm trực tiếp – factory visit.
Khi đến tận nơi, doanh nghiệp có thể quan sát nhà máy, kho bãi, quy trình vận hành và con người. Đây là cách hiệu quả để đánh giá quy mô, năng lực và mức độ chuyên nghiệp thực sự của đối tác, điều mà thông tin online không thể hiện hết.
Thứ ba, kiểm tra nội tình tài chính – cấp độ quan trọng nhất.
Thông qua các tổ chức đánh giá tín nhiệm như Coface, Dun & Bradstreet hay Euler Hermes, doanh nghiệp có thể biết được sức khỏe tài chính, lịch sử thanh toán và mức độ rủi ro của đối tác. Từ đó, đưa ra quyết định nên giao dịch hay không, và nếu có thì áp dụng điều kiện thanh toán nào cho phù hợp.
Một case thực tế:
Một doanh nghiệp xuất khẩu gạo Việt Nam từng nhận được cảnh báo rằng khách hàng tại Singapore có nguy cơ phá sản. Doanh nghiệp đứng trước 3 lựa chọn: ngừng giao dịch, yêu cầu thanh toán trước 100%, hoặc sử dụng L/C 100%. Kết quả là khách hàng không thể mở L/C và sau đó phá sản đúng như dự báo. Nhờ kiểm tra trước, doanh nghiệp đã tránh được thiệt hại lớn.
Trong xuất nhập khẩu, đừng chỉ “tin” đối tác qua cảm giác hay lời nói. Hãy kiểm tra đủ sâu, đủ kỹ trước khi giao dịch để bảo vệ chính doanh nghiệp của mình.